h Thục là lũ chuột có chi phải sợ .
Ði được nửa đường, bỗng có pháo nổ, rồi thấy Trương Phi xông ra. Tay cầm xà mâu, hét như sấm.
Hứa Chữ thất kinh, giục ngựa đến đánh, bị Trương Phi đâm trúng bả vai lăn nhào. Quân sĩ vội khiêng Hứa
Chữ về . Còn xe lương thực bỏ chạy tán loạn.
Trương Phi không thèm rượt theo, đoạt hết lương thực đem về .
Hứa Chữ được Tào Tháo khiến lấy thuốc băng bó, rồi tiếnbinh đánh quân Thục.
Huyền Ðức thấy Tào Tháo tới liền dẫn binh ra cự địch cùng với Lưu Phong.
Tào thấy vậy mắng :
-Cái thằng bán dép, sai cái thằng con giả ra múamay. Nếu thằng con râu vàng của ta ra nó sẽ bầm nát
thằng con giả của mi .
Lưu Phong nghe nói, tức lắm, xông tới đánh mạnh.
Tào sai Từ Quáng ra cự. Phong đánh một hồi, rồi trở lui. Mạnh Ðạt nhào tới. Một lát sau, hậu quân Tào
bỗng dấy động. Tào nghi có binh phục liền thâu quân.
Khổng Minh ra lệnh đuổi theo. Quân Tào Tháo đạp lên nhau chết như rạ.
Tào Tháo chạy đến Dương Bình Quan mới dám nghĩ yên. Binh Phục bèn nổi lửa bên phía Ðông, la ó bên
phía Tây thành. Tào Tháo sợ quá bỏ cả DươngBình Quan mà chạy.
Ðang chạy gặp Trương Phi đón đường, phía sau lại có Triệu Vân rượt đến. Rồi Huỳnh Trung dẫn quân từ
Bao Châu nhào tới một lượt.
Tào hoảng chạy, áo mão tơi bời.
Còn đang sợ sệt , bỗng một đạo binh từ xa kéo đến, Tào thất kinh :
-Binh Thục đâu mà đông vậy ? Nhìn kỷ thì ra binh của Tào Chương, con thứ Tào Tháo. hiệu Tử Vân, sức
mạnh vô song.
Tào thường nói :
-Ngươi là đứa con dõng phu, đâu phải người tài.
Tào Chương đáp :
-Làm trai phải như Vệ Khanh, Hoắc Quang lập công trên yênngựa, cứ bo ho thư loại nho sĩ , đọc sách tối
ngày, làm được việc gì .
Năm Kiến An thứ 26 có Ô Hườn làm phản, Tào sai Chương đi dẹp giặc. Dẹp yên giặc, nghe tin Tào Tháo
bại trận, đến cứu.
Tào Tháo thấy Tào Chương kéo binh đến cả mừng. nói :
-Có thằng con râu vàng của ta đến thì Lưu Bị sẽchết . Bèn khiến Tào Chương đóng nới Tà Cốc màcự
địch.
Huyền Ðức thấy Tào Chương thì sai Lưu Phong và Mạnh Ðạt ra cự .
Lưu Phong đánh một vài hiệp, chống không nổi, bỏ chạy. Mạnh Ðạt lên tiếp ứng. Ðằng sau, quân Mã Siêu,
Ngô Lan đánh một lượt, binh Tào đại bại.
Ngô Lan lại gặp Tào Chương. Hai bên giao chiến.
Tào Chương chém Ngô Lan nhào xuong ngựa. Ba quân hổn chiến. Tào liệu thế không xong, rút binh, đồn
trú tại Tà Cốc, ý muốn tan binh, nhưng bị Mã Siêungăn đánh. Chống không nổi, lui không xong, bỗng quân
sĩ đem dâng tô cháo có gân gà, Tào Tháo nhân đó như kẻ mê sảng. Lại gặp Hạ Hầu Ðôn tới xin khẩu hiệu.
Tào bèn luôn miệng :
-Gân gà ! Gân gà !
Hạ Hầu Ðôn tưởng thật, cho ba quân khẩu hiệu " gân gà " .
Khi đó Dương Tu nghe truyền tiếng " gân gà" bèn truyền quân trở về . Chuyện đến tai Hạ Hầu Ðôn.
Ðôn thất kinh hỏi Tu :
-Tại sao ông có ý đó ?
Tu nói :
-Khẩu hiệu "gân gà" báo hiệu Ðại Vương sẽ trở về vì gân gà ăn thì vô vị, bỏ thì uổng. Nay tới thì không
thắng nổi , mà lui thì sợ người chê cười . Ở đây vô ích, thà rút còn hơn !
Hạ Hầu Ðôn nghe nói khen thầm, bèn truyền lịnh lui binh.
Ðêm ấy Tào Tháo lo đến mất ngủ, bèn đích thân đi tuần tứ phía, đến trại Hầu Ðôn thấy quân tình như thế ,
bèn hỏi :
-Tại sao lại có ý ấy ?
Ðôn thuật lại lời Dương Tu. Tào khâm phục, song lại ghétnên đòi Dương Tu đến hỏi, Tu trả lời như thế .
Tào nạt lớn :
-Ngươi đã dùng lời lẻ làm sao động ba quân , tộiđáng chém ! Nói xong truyền chém đầu DươngTu.

Nguyên khi xưa, Tào còn làm thừa tướng, sai lập sở hoa viên. Khi xong , Tào viết chữ "Hoạt" nơi cửa.
Không ai tỏ ý gì chỉ có Dương Tu nói :
-Chữ Hoạt viết ngay cửa. Cửa là môn, thêm chữ Hoạt là cửa rộng, Thừa Tướng có ý chê cửa hơi rộng.
Thợ sửa lại. Tào đến thăm, ngạc nhiên hỏi :
-Ai biết được ý ta ?
Thọ đáp :
- Quan Dương Tu . Tào Tháo nghe qua có ý ghét, song giả bộ vui mà khen .

Tào Tháo vốn đa nghi sợ bị thích khánh nên thườngdặn kẻ hầu :
-Lúc ngủ, ta hay mơ thấy giết người, bọn bây chớ lại gần.
Ðêm kia, đang ngủ , làm rớt mền , tên quân lượm lênđắp lại, Tào Tháo liền vung gươm chém chết, rồi leo
lên ngủ lại, khi thức giấc giả đò quát lớn :
-Ai đã giết kẻ hầu cận của ta ?
Mấy người biết chuyện cứ ngay tình mà kể hết, Tào khóc rống, dạy chôn cất tử tế . Ai cũng tin Thao nằm
mơ thấy giết người, duy có Dương Tu là rõ ý Tào . Ðến khi chôn, Tu chỉ hòm nói :
-Không phải Thừa Tướng chiêm bao, nhưng thiệt ngươi chiêmbao mà ra . Tào biết thế càng ghét Tu hơn.

Con thứ Tào là Tào Thực lại ưa Dương Tu. Nhân vụ Tào Tháo định lập thế tử.
Tào Phi nghe được, lén thương nghị cùng Ngô Chất nhưng sợ người ngoài biết bèn giấu Ngô Chất vào cái
thùng lớn , giả thùng đựng lụa.
Dương Tu biết, tâu vời Tào xin đem quân rình bắt. Phi sợ lậu bèn bưng vô thùng khác. Quân lính khám thấy
toàn lụa. Tào sinh nghi Dương Tu là kẻ gièm xiểm để cha con sát hại nhau, lại càng sinh ghét Tu.

Muốn thử Tào Phi và Tào Thực, Tào Tháo saihai người vào bảo , rồi lại sai người ra cửa Nghiệp Thành
chận không cho vào. Phi thấy vậy trở về .
Tào Thực thấy thế đến hỏi Dương Tu.
Dương Tu nói :
-Ngài vâng lệnh Ngụy vương. Ai ngăn cản thì chém.
Tào Thực nghe lời đến cửa quả gặp quân cản lại, bèn nói :
-Ta vâng lệnh Ngụy Vương lại, sao ngươi dám cản. Nói xong chém đi.
Tào Tháo thấy vậy khen Tào Thực ngoan. Nhưng khi biết chuyện Dương Tu bày mưu thì ghét luôn Tào
Thực.

Nay, nhân vụ "gân gà" mà giết Dương Tu để tướng sĩ khỏi hoang mang. Sau đó, truyền lệnh ngày mai tan
binh.
Rạng ngày binh Tào Tháo vừa ra khỏi Tà Cốc thì gặp quân của Ngụy Diên đón đầu, bèn sai Bàng Ðức ra
đánh.
Hai tướng đang lâm trận thì trại của Tào lửa dậy, có kẻ thưa :
-Mã Siêu đem quân đoạt trại .
Tháo ra lệnh tiến tới. Ngụy Diên giả vờ bỏ chạy.
Tào Tháo truyền quân trở lại đánh Mã Siêu.
Khi đang xem hai bên giao chiến, bỗng có đạo binh kéo tới. Tào Tháo toan chạy xuống thì Ngụy Diên đã la
lớn :
-Hãy mau xuống ngựa . Nói xong, giục ngựa tiến tới chémđầu Tào Tháo, Bàng Ðức la lên :
-Chớ có hại Chúa ta !
Nói xong phò Tào Tháo mà chạy.
Về đến trại, coi lại, Tào Tháo thấy mũi tên trúng miệng, làm gãy 2 răng cửa.
Tào cho mời lương y lại chữa. Lúc đang nằm trong xe, bỗng có quân báo :
-Trên núi Tà Cốc có lửa cháy, quânThục đang rượt theo . Binh Tào nghe nói thất kinh, khiếp đảm. 

Hồi 73

Huyền Ðức lên ngôiHán Trung Vương
Quan Vân Trường đánh chiếm Tương Dương quận
Tào Tháo lui về Tà Cốc, Khổng Minh biết Tào sắp bỏ Hán Trung nên sai Mã Siêu đánh phá hoài. Vì thế
Tào ở lâu không được. Còn ba quân thì măt hết tinh thần.
Binh Tào Tháo chạy, hai bên lửa cháy, binh Mã Siêu rượt theo.
Tào hối quân chạy mau, đến Kinh Triệu mới anlòng.
Huyền Ðức thấy Tào bỏ Hán Trung , bèn sai Lưu Phong, Mạnh Ðạt, Vương Bình đi chiếm các quận.
Các quận nghe tin Tào bỏ chạy liền vội đầu hàng.
Lấy xong Hán Trung, ai nấy đều vui vẻ nên muốn tôn Huyền Ðức lên ngôi hoàng đế .
Khổng Minh liền dắt bọn Pháp Chánh vào, thưa rằng :
- Nay Tào Tháo chuyên quyền, bá tánh không chúa, chúa công nhân đức trải khắp thiên hạ, nay lại được cả
Lưỡng
Xuyên, vậy nên theo mệnh trời, thuận lòng người mà lên ngôi hoàng đế .
Huyền Ðức nói :
- Ta tuy là hoàng tộc, song cũng là đạo tôi con, làm thế hóa ra phản Hán chăng ?
Khổng Minh nói :
- Nay thiên hạ phân tán, ai ai cũng muốn tìm minh chúa mà thờ. Nếu chúa công e ngại như vậy sợ phụ lòng
người .
Chư tướng lại thưa :
- Nếu Chúa công thối thác e lòng người phân ly .
Khổng Minh thưa :
- Chúa công thường lấy nghĩa làm gốc.Nay đã có đất Kinh Châu và Lưỡng Xuyên thì nên xưng làm Hán
Trung Vương đã , sau sẽ tính .
Huyền Ðức nói :
- Các ngươi muốn tôn ta làm Hán Trung Vương ; nhưng không có chiếu thiên tử thì khác chi tiếm ngôi. Ðây
là điều không nên .
Khổng Minh thưa :
- Chúa công phải tòng quyền chứ !
Trương Phi vùng kêu lớn :
- Nhưng kẻ khác họ, mà còn muốn làm vua, huống chi đại ca là tông phái nhà Hán !
Khổng Minh lại nói :
- Xin ngài hãy tòng quyền mà tức vì Hán Trung Vương, rồi hãy làm chiếu dâng lên thiên tử .
Huyền Ðức từ chối mãi không được đành phải lên ngôi.
Năm Kiến An thứ 24, lập đàn Miêu Dương, nhi trượng đầy đủ quần thần đứng hầu, Hứa Trịnh, Pháp Chánh
thỉnh Huyền Ðức đăng đàn , dâng áo mão, đai ấn xong, Huyền Ðức xưng hiệu Hán Trung Vương.
Con Huyền Ðức là Lưu Thiện (tức á Ðẩu) lập làm thế tử, phong Hứa Trịnh làm Thái phó, Pháp Chánh làm
Thông Thư lịnh, Gia Cát Lượng làm quân sư, Vân Trường, Trương Phi , Triệu Vân, Huỳnh Trung , Mã Siêu
làm ngũ hổ đại tướng. Phong Ngụy Diên làm Hán Trung thái thú, còn kỳ dư chư tướng đều luận công, phong
tước.
Sau khi lên ngôi, Huyền Ðức sai người về Hứa Ðô dâng biểu chương.
Tào Tháo đang ở Nghiệp Quân nghe tin cả giận nói rằng :
- Cái thằng bán dép đó mà cũng làm trời sao ?
Liền truyền lệnh đánh Lưỡng Xuyên. Bỗng có kẻ can :
- Ðại vương chớ nên giận một lúc mà làm hư việc lớn. Tôi có một kế, không cần binhgiáp mà quân Thục
phải mang họa .
Ðó là Tư Mã Ý.
Tào Tháo nói :
- Lưu Bị mà dám xưng vương ngang ta. Há ta chịu sao ?
Tư Mã Ý nói :
- Ðại vương mới bại binh, tướng sĩ mất tinh thần, cử binh đánh nữa e mang hại.
Tào Tháo tuy cả giận, nhưng nghĩ lại trận vừa qua thì hoảng sợ . Bèn nghe lời Tư Mã Ý bỏ việc đánh Lưỡng
Xuyên.
Lát sau, quay hỏi Tư Mã Ý :
- Trọng Ðạt có kế chi hay ?
Tư Mã Ý nói :
- Bên Giang Ðông, Tôn Quyền gả em cho Lưu Bị, rồi tự ý đem về . Còn Lưu Bị chiếm Kinh Châukhông
trả . Hai bên ắt thù nhau . Nay Ðại vương nên đốc Tôn Quyền đánh Kinh Châu ắt Lưu Bị sẽ đem quân Tây
Xuyên về cứu ứng, chừng đó đại vương lấy Tây Xuyên khó gì .
Tào Tháo cả mừng bèn sai MãngLũng qua Giang Ðông ra mắt Tôn Quyền.
Ðược thư của Tào, Tôn Quyền hỏi Trương Chiêu .
Y thưa :
- Ngụy với Ngô không thù oán, nhưng vì nghe lời Khổng Minh mà sinh đánh nhau . Nay có sứ Ngụy sang ắt
là muốn cầu hòa.
Tôn Quyền bèn lấy lễ trọng mà đãi Mãng Lũng.
Lũng thưa :
- Ngô với Ngụy vốn không thù hận bởi Khổng Minh nên mới sanh hiềm khích nhau . Nay Ngụy Vương sai
tôi đến giao ước với ngài, hễ ngài chiếm Kinh Châu thì bên Ngụy sẽ đánh Hán Xuyên. Ðánh ép như vậy,
Lưu Bị sẽ thất thủ. Lúc đó , lấy được Kinh Châu , Hán Xuyên, hai bên chia đôi lương thảo và thề không
xâm phạm nhau nữa .
Tôn 